Di chúc cũ
Di chúc mới
Kinh Thánh Việt Nam 2011

Gióp 9

1

Bấy giờ Gióp trả lời:

2

“Phải, tôi biết điều đó đúng, nhưng làm sao cho con người được vô tội trước mặt Thượng Đế?

3

Ai muốn cãi lý với Ngài cũng được nhưng không ai đối đáp được với Ngài, ngàn lần Ngài vẫn thắng.

4

Sự khôn ngoan của Ngài thật sâu sắc, quyền năng Ngài bao la; không ai chiến đấu với Ngài mà không bị tổn thương.

5

Ngài dời núi đi không ai hay biết, lật nhào chúng trong cơn giận Ngài.

6

Ngài lay chuyển đất ra khỏi chỗ nó, và khiến nền nó rúng động.

7

Ngài truyền cho mặt trời ngưng chiếu sáng, và tắt các ánh sao.

8

Chỉ một mình Ngài trải các bầu trời ra, và bước đi trên các lượn sóng biển.

9

Chính Ngài đã làm ra các sao Bắc đẩu, sao Cày, sao Rua, và chòm sao Nam Tào. Ngài khiến các hành tinh băng qua nam bán cầu.

10

Ngài làm nhiều điều diệu kỳ không thể hiểu nổi; và vô số các phép lạ không thể đếm được.

11

Khi Ngài vượt qua, tôi không thấy Ngài; Khi Ngài đi ngang qua, tôi không nhận biết Ngài.

12

Khi Ngài giật lấy, không ai cản Ngài được hay hỏi Ngài, ‘Chúa làm gì vậy?’

13

Ngài không kìm hãm cơn thịnh nộ. Thậm chí các bề tôi của quái vật Ra-háp cũng nằm sóng sượt vì khiếp sợ dưới chân Ngài.

14

Cho nên làm sao tôi biện luận được với Thượng Đế, hay tìm lời lẽ tranh luận với Ngài?

15

Dù cho có lý đi nữa, tôi cũng không thể trả lời Ngài; Tôi chỉ có thể kêu xin lòng nhân ái của Thượng Đế, Quan Án tôi.

16

Nếu tôi kêu Ngài và Ngài trả lời, tôi vẫn không tin Ngài chịu nghe tôi.

17

Ngài sẽ lấy cơn bão tố đè bẹp tôi và thêm cho tôi nhiều thương tích vô cớ.

18

Ngài không cho tôi lấy hơi, nhưng bao trùm tôi bằng khốn khổ.

19

Sức mạnh Ngài lớn hơn tôi; không ai có thể cáo Ngài về sự công chính.

20

Dù cho tôi có lý đi nữa, miệng tôi sẽ bảo tôi sai lầm; Dù cho tôi vô tội, miệng tôi sẽ nói tôi có tội.

21

Tôi vô tội nhưng tôi đâu dám nhận. Tôi chán đời sống tôi.

22

Vì thế mà tôi nói, ‘Đằng nào cũng thế thôi. Thượng Đế tiêu diệt người vô tội lẫn kẻ có tội.’

23

Khi tai ương mang đến chết chóc bất ngờ, Thượng Đế sẽ cười trên đau khổ của người vô tội.

24

Khi xứ rơi vào tay kẻ gian ác, thì Ngài bịt mắt các quan án, không cho họ thấy. Nếu Thượng Đế không làm điều đó thì ai làm?

25

Những ngày tháng tôi qua mau hơn lực sĩ chạy đua; bay đi không thấy có niềm vui nào.

26

Chúng lướt mau như thuyền lác. Chúng bổ nhào như chim ưng vồ mồi.

27

Dù cho tôi nói, ‘Tôi sẽ không than van nữa; tôi sẽ đổi sắc mặt và tươi cười,’

28

Tôi vẫn gớm ghê mọi đau khổ tôi. Tôi biết Ngài cho rằng tôi có tội.

29

Vì tôi đã bị xem như có tội rồi, cho nên cố gắng mà làm chi?

30

Dù tay tôi rửa bằng xà bông, thân tôi tắm thật sạch sẽ,

31

Ngài sẽ vẫn đẩy tôi xuống hố nhơ nhớp, thậm chí đến áo quần tôi cũng gớm ghê tôi.

32

Thượng Đế không phải là con người như tôi nên tôi không thể tranh luận với Ngài. Tôi không thể đưa Ngài ra tòa.

33

Ước gì có ai giảng hoà giữa chúng tôi, phân xử trường hợp chúng tôi.

34

Người đó có thể cất đi hình phạt của Thượng Đế để sự kinh hoàng của Ngài không làm tôi khiếp sợ nữa.

35

Lúc đó tôi sẽ nói lên mà không sợ sệt, nhưng hiện nay tôi không làm như thế được.”

Vietnamese Bible 2011
© 2002, 2011 World Bible Translation Center