Di chúc cũ
Di chúc mới
Kinh Thánh Việt Nam 2011

Gióp 6

1

Sau đó Gióp trả lời:

2

“Ước gì nỗi đau khổ của tôi được cân, và cảnh bất hạnh của tôi để trên bàn cân.

3

Nỗi sầu não của tôi nặng hơn cát biển. Vì thế mà tôi ăn nói sơ xuất.

4

Các mũi tên của Đấng Toàn Năng bắn vào tôi; tinh thần tôi nhiễm nọc độc của tên. Sự kinh hoàng của CHÚA bao quanh tôi.

5

Con lừa hoang không kêu khi nó đủ cỏ để ăn, còn con bò mộng làm thinh khi có lương thực.

6

Thức ăn lạt lẽo phải có muối mới dùng được, còn tròng trắng trứng gà chẳng có mùi vị gì.

7

Tôi không thèm đụng tới các thức ăn đó, vì chúng khiến tôi đau yếu.

8

Ước gì tôi nhận được điều tôi khẩn cầu và Thượng Đế ban cho tôi điều tôi mong mỏi.

9

Ước gì Thượng Đế chà đạp tôi, Ngài hãy giết tôi đi.

10

Thì tôi sẽ được an ủi bởi điều nầy thôi: Dù đang bị đau khổ, tôi luôn luôn vâng lời Đấng Thánh.

11

Tôi không có sức chờ đợi. Chẳng có gì mà hi vọng, vậy kiên nhẫn mà làm chi?

12

Sức tôi đâu phải sức đá, thịt tôi cũng chẳng phải đồng.

13

Tôi không có khả năng tự giúp, vì sự thành công đã bị cướp khỏi tôi rồi.

14

Người ta hay nói, ‘Bạn mình phải tỏ ra tốt với mình khi mình lâm cảnh khốn khó, dù rằng mình không còn kính sợ Đấng Toàn Năng nữa.’

15

Nhưng tôi không thể trông cậy vào anh em tôi. Họ như suối lúc chảy lúc ngưng, như dòng suối có khi chảy ào như nước lũ.

16

Các dòng suối đó hóa đục vì băng giá tan và dâng lên khi tuyết chảy ra.

17

Nhưng mùa khô thì chúng ngưng chảy; khi trời nóng lên thì chúng biến mất.

18

Khách lữ hành rời khỏi lối đi, lạc vào sa mạc rồi bỏ xác nơi đó.

19

Nhiều đoàn lữ khách từ Tha-ma đi tìm nước, và các con buôn Sê-ba nuôi hi vọng.

20

Họ bực dọc vì quá yên trí; khi đến nơi họ đâm ra thất vọng.

21

Các bạn cũng vô dụng như thế. Các bạn thấy điều ghê gớm thì đâm ra sợ hãi.

22

Tôi chưa bao giờ nói, ‘Cho tôi xin một món quà. Hãy dùng của cải các bạn trả nợ giùm tôi.

23

Xin hãy cứu tôi khỏi quyền lực kẻ thù. Xin hãy chuộc tôi ra khỏi nanh vuốt bọn hung bạo.’

24

Hãy dạy tôi thì tôi sẽ im lặng. Hãy cho tôi thấy tôi quấy chỗ nào.

25

Lời thẳng thắn thường đau buốt, nhưng luận điệu các bạn chẳng chứng minh được gì.

26

Các bạn muốn chỉnh điều tôi nói chăng? Chẳng lẽ các bạn xem lời nói của người gặp khốn khó như gió thoảng qua hay sao?

27

Các bạn dám đánh cá với kẻ mồ côi, và đánh đổi cả bạn hữu mình.

28

Nhưng bây giờ hãy nhìn tôi đây. Tôi không nói dối với các bạn.

29

Hãy đổi ý; đừng bất công nữa; hãy suy nghĩ lại đi, vì có kẻ thắc mắc niềm vô tội của tôi.

30

Tôi không nói dối; Tôi biết phân biệt phải trái.”

Vietnamese Bible 2011
© 2002, 2011 World Bible Translation Center