Kinh Thánh trong một năm
Mười Một 15


Giê-rê-mi-a 49:1-39
1. Về dân Am-môn.CHÚA phán như vầy:“Phải chăng Y-sơ-ra-ên không có con trai?Không người thừa kế?Tại sao thần Minh-côm xâm chiếm tỉnh Gát,Và dân nó định cư trong các thành của Gát?”
2. CHÚA phán:“Vì thế, sẽ có ngày,Ta sẽ khiến tiếng hò hét của chiến trận vang dộiKhắp thủ đô Ráp-ba của dân Am-môn:Thủ đô sẽ thành gò đổ nát hoang tàn,Các làng mạc xung quanh sẽ bị lửa thiêu hủy,Và Y-sơ-ra-ên sẽ đánh đuổiQuân xâm lược.”CHÚA phán vậy.
3. “Hỡi Hết-bôn, hãy gào than, vì thành A-hi điêu tàn!Hỡi các làng mạc xung quanh Ráp-ba, hãy kêu la,Hãy quấn vải tang ngang lưng, hãy đấm ngực,Hãy rạch cắt mình, chạy tới chạy lui!Vì thần Minh-côm sẽ đi đàyCùng với các thầy tế lễ và quan cận thần.
4. Hỡi cô gái bội bạc,Sao ngươi tự hào về thung lũng,Về thung lũng phì nhiêu của mình?Ngươi tin cậy vào của cải mình, và thách thức:‘Ai dám tấn công ta?’”
5. CHÚA Vạn Quân phán: “Này, Ta sẽ khiến kinh hoàng đổ ập xuống ngươiTừ mọi nước xung quanh.Các ngươi sẽ tháo chạy tán loạn, mỗi người mỗi ngả,Không ai tập hợp dân tỵ nạn.”
6. CHÚA phán: “Tuy nhiên, sau này, Ta sẽ phục hồi dân Am-môn.”
7. Về dân Ê-đôm.CHÚA Vạn Quân phán:“Phải chăng vùng Thê-man không còn người khôn ngoan?Người thông sáng đã mất tài cố vấn?Trí khôn ngoan của họ đã mòn?
8. Hỡi dân Đê-đan, hãy quay đi, trốn chạy,Hãy ẩn mình nơi sâu kín,Vì Ta sẽ giáng tai họa xuống nhà I-sau,Đến thời Ta trừng phạt nó.
9. Nếu thợ hái nho đến vườn ngươi,Chúng sẽ không chừa sót lại quả nào cho người mót.Nếu bọn trộm đến ban đêm,Chúng sẽ cướp phá thỏa thuê.
10. Thật vậy, chính Ta đã lột trần I-sau,Phơi bầy chỗ ẩn núp của nó,Để nó không thể trú ẩn được.Con cháu, họ hàng, láng giềng nó đều chết mất.Không ai ra tay cứu giúp:
11. ‘Hãy giao cô nhi cho tôi lo liệu,Các quả phụ hãy tin cậy tôi.’”
12. Vì CHÚA phán như vầy: “Nếu những kẻ không đáng tội uống chén này vẫn phải uống, lẽ nào ngươi tránh khỏi sự trừng phạt? Không đâu, ngươi sẽ bị trừng phạt. Ngươi chắc chắn phải uống chén này.”
13. CHÚA phán: “Ta chỉ chính mình Ta thề rằng thành Bốt-ra sẽ điêu tàn, đổ nát, bị khinh chê, nguyền rủa, và hết thảy các thành xung quanh nó đều sẽ thành đống vụn đổ nát mãi mãi.”
14. Tôi nghe tin từ CHÚA,Ngài đã sai sứ giả đến với các nước:“Hãy tập hợp lại, tấn công nó!Hãy chuẩn bị ra trận!
15. Này, Ta sẽ khiến ngươi nên hèn mọn nhất giữa các nước,Bị nhân loại khinh chê.
16. Sự kinh hoàng ngươi gieo rắc,Và lòng ngạo mạn của ngươi đã lừa gạt ngươi;Ngươi sống trong khe đá,Ngươi chiếm đỉnh đồi cao;Dù ngươi xây tổ mình trên cao như chim đại bàng,Ta cũng sẽ hạ ngươi xuống.”CHÚA phán vậy.
17. Ê-đôm sẽ hoang vắng đến phát khiếp;Mọi người đi ngang qua đều kinh hồn xuýt xoaTrước tất cả những cảnh tượng tàn khốc ấy.
18. CHÚA phán:“Ê-đôm sẽ bị hủy diệt giống như Sô-đôm và Gô-mô-rơ,Và các thành phụ cận.Sẽ không có người sống tại đó,Cũng không ai đến đó định cư.
19. Này, như sư tử từ rừng rậm sông Giô-đanhPhóng vào đồng cỏ bốn mùa xanh tươi,Ta sẽ đuổi người chăn ra khỏi nước trong chốc lát,Và Ta sẽ lập người Ta chọn lên cai trị.Vì ai giống như Ta? Ai dám đòi Ta khai báo?Có kẻ chăn nào dám chống đối Ta?
20. Vì thế, hãy nghe điều CHÚA dự định làm cho Ê-đôm,Và kế hoạch Ngài dự trù cho dân Thê-man:Ngay cả những con chiên nhỏ cũng sẽ bị lôi đi,Và đồng cỏ sẽ kinh hoàng vì số phận của chúng.
21. Đất rúng động khi nghe chúng sụp đổ,Tiếng kêu la vang dội đến Biển Đỏ.
22. Này, kẻ thù giống như chim đại bàng bay vút lên cao,Dang cánh ra bủa đánh Bốt-ra;Trong ngày ấy, tinh thần các chiến sĩ Ê-đômGiống như lòng người phụ nữ đang chuyển bụng.”
23. Về Đa-mách.Dân thành Ha-mát và Ạt-bát đều bối rốiVì chúng nghe tin dữ;Chúng lo âu thấp thỏmNhư biển cả không lặng sóng.
24. Dân thành Đa-mách bủn rủnQuay lưng bỏ chạy;Chúng khiếp vía kinh hồn,Đau đớn quặn thắtNhư người phụ nữ đang chuyển bụng.
25. Ôi, thành phố danh tiếng, đô thị nhộn nhịp,Đã rơi vào quên lãng!
26. Vì thế, trong ngày ấy, những người trai trẻ sẽ ngã xuống ngoài đường phố,Và hết thảy các chiến sĩ sẽ nằm yên, không động đậy.CHÚA Vạn Quân phán vậy.
27. Ta sẽ nhen lửa đốt tường thành Đa-mách,Và lửa sẽ thiêu nuốt các thành trì kiên cố của Bên Ha-đát.
28. Về dân Kê-đa và các làng định cư trong sa mạc bị vua Nê-bu-cát-nết-sa xâm chiếm.CHÚA phán:“Hãy nổi dậy tiến đánh Kê-đa,Tàn phá dân phương đông.
29. Chúng sẽ đem đi lều trại và bầy súc vật,Luôn cả màn trại và hết thảy các vật dụng khác,Lạc đà chúng cũng cưỡi đi,Và từ trên lưng lạc đà chúng la hét:‘Kinh hoàng tứ phía!’”
30. CHÚA phán:“Hãy bỏ chạy, lánh đi thật xa,Hãy ẩn náu nơi sâu kín với dân các làng định cư,Vì Nê-bu-cát-nết-sa, vua Ba-by-lôn, dự trù hại các ngươi,Và lập kế hoạch chống lại các ngươi.”
31. CHÚA phán:“Hãy nổi dậy tiến đánh một dân tộc sống nhàn hạ, yên ổn,Sống tách biệt, không cần cửa đóng, then gài.”
32. CHÚA phán:“Nhưng lạc đà của chúng sẽ cướp đi,Bầy bò đông đảo sẽ thành chiến lợi phẩm;Ta sẽ rải dân cạo tóc màng tang ra khắp các hướng gió;Ta sẽ giáng tai họa trên chúng từ mọi phía.
33. Làng định cư sẽ thành hang chó rừng,Tiêu điều hoang vắng đến muôn đời.Không ai sống tại đó,Cũng không người nào đến đó định cư.”
34. Đây là lời CHÚA phán với tiên tri Giê-rê-mi về Ê-lam, vào đầu triều vua Sê-đê-kia, nước Giu-đa.
35. CHÚA Vạn Quân phán như vầy:“Này, Ta sẽ bẻ gẫy cung của Ê-lam,Là rường cột của sức mạnh chúng.
36. Ta sẽ kéo đến Ê-lamBốn ngọn gió từ bốn phương trời,Ta sẽ rải dân Ê-lam ra theo tất cả các ngọn gió ấy,Đến nỗi sẽ không còn nước nàoMà dân tị nạn Ê-lam không kéo đến.
37. Ta sẽ khiến Ê-lam kinh hãi trước kẻ thù,Và những kẻ tìm hại mạng sống chúng.”CHÚA phán:“Ta sẽ giáng họa trên chúng,Giáng cơn phẫn nộ phừng phừng của Ta,Ta sẽ sai gươm đuổi theo chúng,Cho đến khi nào Ta tận diệt chúng.”
38. CHÚA phán:“Ta sẽ đặt ngai Ta tại Ê-lam,Và Ta sẽ tiêu diệt vua quan khỏi nước.”
39. CHÚA phán:“Tuy nhiên, trong những ngày đến,Ta sẽ phục hồi dân Ê-lam.”

Giê-rê-mi-a 50:1-46
1. Đây là lời CHÚA phán qua tiên tri Giê-rê-mi về Ba-by-lôn, đất nước người Canh-đê.
2. “Hãy rao ra giữa các nước, hãy thông báo,Hãy giương cờ và thông báo,Đừng che giấu gì cả, hãy nói lên:‘Ba-by-lôn sẽ bị xâm chiếm,Thần Bên xấu hổ,Thần Mê-rô-đác khiếp đảm,Các tượng đúc xấu hổ,Các thần tượng khiếp đảm.’
3. Vì một dân từ phương bắc tấn công đánh nó,Làm cho đất nước nó tiêu điều hoang vắng,Đến nỗi không một ai sống tại đó nữa,Cả người và thú đều trốn chạy, mất biệt.”
4. CHÚA phán:“Trong những ngày ấy, vào lúc ấy,Dân Y-sơ-ra-ên và dân Giu-đa sẽ cùng nhau đến,Chúng vừa đi vừa khóc lóc,Tìm kiếm CHÚA, Đức Chúa Trời mình.
5. Chúng sẽ hỏi đường về Si-ôn,Chúng sẽ quay mặt về hướng ấy:‘Hãy đến, chúng ta hãy kết hiệp với CHÚA,Với một giao ước đời đờiKhông hề quên lãng.’
6. Dân Ta là đàn cừu đang chết mất;Bọn chăn dẫn chúng đi lạc,Rẽ loanh quanh trên núi;Chúng lang thang từ núi đến đồi,Quên mất ràn của mình.
7. Ai gặp chúng cũng ăn nuốt chúng;Kẻ thù chúng còn bảo: ‘Chúng tôi sẽ không bị buộc tội,Vì chúng đã phạm tội với CHÚA, chính Ngài là đồng cỏ chân chính,Và nguồn hy vọng của tổ phụ chúng; Ngài là CHÚA.’
8. Hãy trốn khỏi Ba-by-lôn,Hãy ra khỏi đất nước người Canh-đê,Hãy trở nên như dê đực dẫn đầu bầy dê cừu.
9. Này, Ta sẽ dấy lên một liên hiệp các nước lớn từ phương bắc;Chúng sẽ tiến đánh Ba-by-lôn,Chúng sẽ dàn binh,Đánh chiếm thành;Mũi tên chúng là mũi tên của chiến sĩ gieo tang tóc,Không trở về tay không.”
10. CHÚA phán:Đất nước Canh-đê sẽ bị cướp phá,Tất cả những người cướp phá nó sẽ no nê.
11. Hỡi những kẻ cướp bóc tài sản của Ta,Dù các ngươi vui mừng hí hửng,Dù các ngươi nhảy nhót như bò cái tơ đạp lúa,Và hí lên như ngựa giống,
12. Mẹ các ngươi sẽ xấu hổ vô cùng,Người sinh đẻ các ngươi sẽ mang tủi nhục,Vì này, đất nước các ngươi sẽ trở nên hèn yếu nhất,Một sa mạc, khô hạn và hoang vu.
13. Vì cơn phẫn nộ của CHÚA,Toàn cõi đất nước sẽ hoang vu, không người ở;Ai đi ngang qua Ba-by-lôn cũng kinh hoàng xuýt xoaVì tất cả đều hoàn toàn đổ nát.
14. Hỡi tất cả những chiến sĩ bắn cung,Hãy dàn quân bao vây Ba-by-lôn!Hãy bắn vào thành, đừng tiếc mũi tên nào,Vì nó phạm tội chống nghịch CHÚA!
15. Hãy reo hò tứ phía!Nó giơ tay đầu hàng; Các tháp canh sụp đổ,Các tường thành bị phá sập.Đây là sự báo trả của CHÚA.Hãy báo trả nó!Hãy xử với nó y như nó đã xử!
16. Người gieo giống và người cầm lưỡi liềm vào mùa gặt,Hãy rời khỏi Ba-by-lôn!Vì lưỡi gươm ức hiếp,Ai nấy hãy quay về với dân tộc mình,Hãy trốn về quê hương mình!
17. Dân Y-sơ-ra-ên là đàn cừu tản lạc,Bị sư tử rượt đuổi;Trước kia, vua A-si-ri ăn nuốt chúng,Sau này, Nê-bu-cát-nết-sa, vua Ba-by-lôn, gặm xương chúng.
18. Vì thế, CHÚA Vạn Quân, Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, phán như vầy:“Này, Ta sẽ trừng phạt vua Ba-by-lôn và đất nước nó,Như Ta đã trừng phạt vua A-si-ri.
19. Nhưng Ta sẽ đem dân Y-sơ-ra-ên trở về đồng cỏ chúng,Chúng sẽ ăn cỏ trên núi Cạt-mên và đồi Ba-san,Chúng sẽ ăn thỏa thuêTrên núi Ép-ra-im và Ga-la-át.”
20. CHÚA phán:“Trong những ngày ấy, đến lúc ấy,Không ai tìm đượcTội ác của Y-sơ-ra-ên,Cũng chẳng ai kiếm đượcLỗi của Giu-đa,Vì Ta sẽ tha thứ những người Ta cho phép sống.”
21. CHÚA phán:“Hãy tiến lên đánh phá đất nước Mê-ra-tha-imVà những người sống ở Phê-cốt!Hãy tàn sát, hãy tận diệt chúng,Hãy thi hành mọi điều Ta phán dạy.
22. Trong nước vang rền tiếng giặc giã,Tàn phá khốc liệt khắp mọi nơi.
23. Ôi, cây búa của toàn thế giớiBị chặt gẫy và đập nát tan tành!Ôi, Ba-by-lôn nằm giữa các nước,Hoang vu rùng rợn!
24. Hỡi Ba-by-lôn, Ta đã gài bẫy ngươi,Và ngươi bị sập bẫy mà không biết;Ngươi đã bị lùng bắtVì ngươi thách thức CHÚA.
25. CHÚA đã mở toang kho vũ khí,Ném ra ngoài các khí giới phẫn nộ;Vì CHÚA Vạn Quân có việc phải làmTrong đất nước Canh-đê.
26. Hãy tiến vào đất nó từ mọi phía,Hãy mở toang các vựa lúa,Hãy chất thành đống như đống lúa,Hãy diệt sạch,Đừng chừa sót một ai!
27. Hãy giết tất cả những con bò đực,Hãy đưa chúng xuống lò sát sinh!Khốn thay cho chúng,Vì ngày đoán phạt chúng đã đến!
28. Nghe này, dân tị nạn trốn khỏi Ba-by-lôn,Đến Si-ôn thuật lạiVề sự báo trả của CHÚA, Đức Chúa Trời chúng ta;Ngài báo thù cho đền thờ của Ngài,
29. Hãy triệu tập tất cả những người bắn cungĐánh lại Ba-by-lôn!Hãy đóng quân bao vây thành,Đừng cho ai chạy thoát!Hãy báo trả nó tùy theo việc nó làm,Hãy xử với nó y như nó đã xử,Vì nó xấc xược với CHÚA,Đấng Thánh của Y-sơ-ra-ên.”
30. CHÚA phán:“Vì thế, những kẻ trai trẻ của nó sẽ ngã xuống ngoài đường phố,Và tất cả những lính chiến của nó bị giết chết trong ngày ấy.”
31. CHÚA Vạn Quân phán:“Này, Ta chống nghịch ngươi, hỡi kẻ xấc xược!Vì ngày của ngươi đã đến,Giờ Ta trừng phạt ngươi đã tới.
32. Kẻ xấc xược sẽ vấp ngã,Không ai đỡ nó dậy.Ta sẽ nhen lửa đốt các thành nó,Và lửa sẽ thiêu nuốt mọi vật xung quanh.”
33. CHÚA Vạn Quân phán như vầy:“Dân Y-sơ-ra-ên bị ức hiếp,Dân Giu-đa cũng vậy.Tất cả những người đã bắt giữ chúngĐều nắm chặt lấy chúng, không chịu thả chúng đi.
34. Nhưng Đấng Cứu Chuộc chúng thật quyền oai,Danh Ngài là CHÚA Vạn Quân.Ngài chắc chắn sẽ bênh vực chúng,Cho đất nước chúng thanh bình,Nhưng dân Ba-by-lôn lại gặp rối loạn.”
35. CHÚA phán:“Lưỡi gươm chống nghịch dân Canh-đê,Và những người sống ở Ba-by-lôn,Các quan chức và những kẻ khôn ngoan trong nước.
36. Lưỡi gươm chống nghịch bói toán,Khiến chúng ra ngu dại.Lưỡi gươm chống nghịch các chiến sĩ,Làm cho chúng khiếp vía.
37. Lưỡi gươm chống nghịch các ngựa chiến và xe chiến mã,Và tất cả bọn lính thuê,Khiến chúng thành đàn bà.Lưỡi gươm chống nghịch các kho châu báu,Khiến chúng bị cướp phá.
38. Cơn hạn hán giáng xuống các mạch nước,Khiến chúng cạn khô.Vì đây là đất thờ hình tượng,Và dân chúng điên cuồng chạy theo các tượng ghê rợn.
39. Vì thế, mèo rừng và chó rừng sẽ ở đó,Cùng với đà điểu;Không hề có người đến đó ở nữa,Từ đời này qua đời kia, không ai đến đó định cư.”
40. CHÚA phán:“Như khi Đức Chúa Trời hủy diệt Sô-đôm, Gô-mô-rơ,Và các thành phụ cận,Sẽ không có người ở đó,Cũng chẳng ai đến đó lập cư.
41. Này, một dân kéo đến từ phương bắc,Một dân tộc hùng mạnh,Và nhiều vua dấy lên từ các đầu cùng đất.
42. Chúng nắm chặt cung và lao,Chúng hung ác, không thương xót,Tiếng chúng hét tựa như biển cả gào thét,Chúng cưỡi ngựa,Chúng trang bị như chiến sĩ sẵn sàng xông trận đánh ngươi,Hỡi Ba-by-lôn, cô gái mỹ miều!
43. Vua Ba-by-lôn nghe tiếng đồn về bọn chúng,Tay vua rụng rời,Vua lo sợ, lòng vua quặn thắtNhư người sản phụ chuyển dạ.
44. Này, như sư tử từ rừng rậm sông Giô-đanhPhóng vào đồng cỏ bốn mùa xanh tươi,Ta sẽ đuổi chúng ra khỏi nước trong chốc lát;Và Ta sẽ lập người Ta chọn lên cai trị.Vì ai giống như Ta? Ai dám đòi Ta khai báo?Có kẻ chăn nào dám chống đối Ta?
45. Vì thế, hãy nghe điều CHÚA dự định làm cho Ba-by-lôn,Và kế hoạch Ngài dự trù cho đất nước Canh-đê:Ngay cả những con chiên nhỏ cũng sẽ bị lôi đi,Và đồng cỏ sẽ kinh hoàng vì số phận của chúng.
46. Đất rúng động khi nghe Ba-by-lôn thất thủ,Tiếng kêu la vang dội giữa các nước.”

Thánh Thi 119:121-128
121. Tôi đã hành động công bình và chính trực,Xin đừng bỏ tôi cho những kẻ áp bức tôi.
122. Xin bảo đảm cho tôi tớ Chúa được phúc lành;Chớ để những kẻ kiêu ngạo áp bức tôi.
123. Mắt tôi mòn mỏi trông đợi sự cứu rỗiVà lời hứa công chính của Chúa.
124. Xin đối xử với tôi tớ Chúa theo như tình yêu thương của Chúa;Xin dạy tôi các quy luật của Ngài.
125. Tôi là tôi tớ Chúa, xin ban cho tôi sự hiểu biết,Để tôi hiểu các lời chứng của Chúa.
126. Đây là lúc để CHÚA hành độngVì người ta vi phạm kinh luật Chúa.
127. Thật vậy, tôi yêu mến các điều răn của ChúaHơn vàng, hơn cả vàng ròng.
128. Vì thế tôi thấy mọi mạng lệnh của Chúa đều đúng,Và tôi ghét mọi đường lối giả dối.

Châm Ngôn 28:6-6
6. Thà nghèo nhưng sống ngay thẳngHơn là giàu có theo đường lối gian tà.

Tít 1:1-16
1. Tôi là Phao-lô, tôi tớ của Đức Chúa Trời và sứ đồ của Chúa Cứu Thế Giê-su, nhằm mục đích giúp đỡ đức tin những người được Đức Chúa Trời chọn, và giúp cho sự nhận biết chân lý, là điều đem lại nếp sống tin kính
2. trong niềm hy vọng sống vĩnh phúc mà Đức Chúa Trời, Đấng không hề nói dối, đã hứa từ trước khi có thời gian.
3. Vào đúng thời kỳ, Ngài bày tỏ Lời Ngài qua việc truyền giảng Phúc Âm đã được ủy nhiệm cho tôi theo lệnh của Đức Chúa Trời, Đấng cứu rỗi chúng ta.
4. Mến gởi Tích, con thật của ta trong đức tin chung. Nguyện xin Đức Chúa Trời là Cha và Chúa Cứu Thế Giê-su, Đấng Cứu Thế của chúng ta ban ân sủng và bình an cho con.
5. Lý do ta để con ở lại đảo Cơ-rết là để con sắp đặt những việc còn lại và lập các trưởng lão trong mỗi thành như ta đã dặn bảo con.
6. Trưởng lão phải là người không có gì đáng trách, một chồng một vợ, con cái đều tin Chúa chứ không bị tố cáo là phóng đãng hay ngỗ nghịch.
7. Vì giám mục, người quản lý nhà Đức Chúa Trời, phải là người không có gì đáng trách, không kiêu căng, không nóng tính, không nghiện rượu, không hung bạo, không tham lam lợi lộc,
8. nhưng là người hiếu khách, yêu chuộng điều thiện, tiết độ, ngay thẳng, sùng kính, tự chủ,
9. giữ vững giáo huấn của đạo đáng tin cậy, để nhờ đạo lý chân chính, có khả năng khuyên bảo hay bác bỏ những kẻ chống đối.
10. Vì có nhiều kẻ bất phục tùng, lời nói hư không vô nghĩa và lừa gạt, nhất là những kẻ trong nhóm người cắt bì.
11. Cần phải bịt miệng họ lại. Họ vì lợi lộc thấp hèn, dạy những điều không đáng dạy, phá hoại toàn thể gia đình một số người.
12. Chính một tiên tri của họ đã nói: “Người Cơ-rết hay nói láo, là thú dữ, ham ăn và lười biếng.”
13. Lời đó thật đúng. Vậy, con hãy nghiêm khắc khiển trách họ, để họ được vững chắc trong đức tin;
14. không quan tâm đến những huyền thoại Do Thái, và các điều răn của những người khước từ chân lý.
15. Đối với người trong sạch, tất cả đều trong sạch, nhưng đối với kẻ bại hoại vô tín, thì chẳng có gì trong sạch cả. Thật ra, cả tâm trí lẫn lương tâm của họ đều bại hoại.
16. Họ tự xưng là người biết Đức Chúa Trời, nhưng lại chối bỏ Ngài trong các hành động của mình. Thật là những kẻ đáng ghê tởm, bất phục tùng và không thể làm một việc gì tốt lành cả.